Một số đặc điểm về nội dung và hình thức của văn bia Lê sơ (Tạp chí Hán Nôm, Số 3 (89)2008; Tr.38-48)
MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM VỀ NỘI DUNG VÀ HÌNH THỨC CỦA VĂN BIA LÊ SƠ
TS. PHẠM THÙY VINH
Viện Nghiên cứu Hán Nôm
Văn bia giai đoạn Lê sơ (1428 -1527) gắn liền với sự hình thành, phát triển của vương triều nhà Lê trong khoảng 100 năm. Đó là khi nhà nước phong kiến trung ương tập quyền được thành lập vào đầu thế kỷ XV và phát triển cực thịnh ở triều đại vua Lê Thánh Tông, sau bị suy yếu vào những thập kỷ đầu của thế kỷ XVI. Vì thế những giá trị mà văn bia phản ánh có rất nhiều ý nghĩa đối với việc nghiên cứu bối cảnh xã hội Việt Nam từ thế kỷ XV đến đầu thế kỷ XVI. Trong quá trình tập hợp, khảo cứu văn bia Lê sơ, chúng tôi nhận thấy văn bia giai đoạn này có một số đặc điểm như sau.
1. Đặc điểm theo hình thức tạo dựng văn bản
Mỗi một văn bia đều được chuyển tải trên những phiến đá có kích cỡ và hình dáng khác nhau, chúng ta vẫn thường gọi là bia đá. Hình thức tạo dựng bia đá ban đầu cũng phản ánh một số đặc điểm nhất định, bia được đặt ở đâu, trong loại hình di tích nào đều có liên quan đến nhân vật, sự kiện được nêu trong văn bia.
Trong số văn bia Lê sơ còn lại đến ngày nay chủ yếu có ba kiểu được tạo dựng:
- Loại thứ nhất, được khắc trên bia đá dựng trong các di tích như lăng mộ hoặc đền chùa. Trong loại này đáng kể là cụm văn bia ở khu di tích Lam Kinh - Thanh Hóa. Bia ở đây đều là những tấm bia to vượt trội so với bia dựng ở địa điểm khác và hoa văn trang trí cũng rất đặc sắc, có thể coi là mẫu mực đối với loại hình bia đá ở Việt Nam. Đó là bia: Lam Sơn Vĩnh lăng bi, tạo năm Thuận Thiên thứ 6 (1433), bia Lam Sơn Hựu lăng bi, tạo năm Đại Bảo thứ 3 (1442), bia Đại Việt Lam Sơn Chiêu lăng bi, tạo năm Cảnh Thống thứ 1 (1498), bia Khôn nguyên chí đức chi bi, tạo năm Cảnh Thống thứ 1 (1498), bia Đại Việt Lam Sơn Dụ lăng bi tạo năm Cảnh Thống thứ 7 (1504). Ngoài ra còn có bia Đại Việt Lam Sơn Kính lăng bi, tạo năm Đoan Khánh thứ 1 (1505) và bia ở khu lăng mộ của các cung phi, công chúa, hoàng tử và các quan đại thần như: bia Thọ An Cung Kính phi Nguyễn thị thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 16 (1485) tại xã Lư Khánh huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa; bia Đại Việt Cẩm Vinh trưởng Công chúa chi bi, tạo năm Cảnh Thống thứ 1 (1498) tại xã Đại La huyện Thọ Xuân Thanh Hóa; bia Đại Việt Thụy Hoa Công chúa thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 25 (1494), tại xã Quảng Thí huyện Thọ Xuân - Thanh Hóa; bia Châu quang ngọc khiết chi bi, tạo năm Cảnh Thống thứ 1 (1498) tại lăng Công chúa Thiều Dương xã Vân Lai huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa; bia Đại Việt Đường Vương thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 23 (1492) tại mộ Đường Vương xã Yên Lạc huyện Thọ Xuân Thanh Hóa; bia Gia Thục Công chúa chi mộ ký, tạo năm Hồng Đức thứ 14 (1483) tại xã Song An huyện Vũ Thư tỉnh Thái Bình; bia Quận Thượng Chúa Lê thị chi mộ chí, tạo năm Hồng Đức thứ 2 ở xã Trung Giám tổng Chuyên Nghiệp huyện Duy Tiên tỉnh Hà Nam; bia Hàm hoằng quang đại chi bi, tạo năm Đoan Khánh thứ 1 (1505) tại xã Dao Xá huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa; bia Cảnh Thống đề thơ tại khu lăng Lam Kinh huyện Thọ Xuân - Thanh Hóa, tạo năm Cảnh Thống thứ 1 (1498)... Số bia đề danh Tiến sĩ ở Văn miếu Quốc tử giám, Hà Nội cũng thuộc nhóm này. Bia Lê sơ hiện còn phần lớn là bia lăng mộ các bậc đế vương, lăng mộ các bà vợ vua cùng các công chúa, hoàng tử và một số quan chức khác. Có một số bia khác dựng tại Văn miếu Quốc tử giám, trong các ngôi chùa hoặc đền, bia dựng tại đình chỉ có một cụm bia tạo dựng vào các năm Hồng Đức thứ 20, 22, 24, 25 ở xã Trung Bản huyện Yên Hưng tỉnh Quảng Ninh. Tuy nhiên ngôi đình có phải là xuất hiện đồng thời với văn bia hay là xuất hiện muộn hơn ở giai đoạn sau lại là một vấn đề khác.
Trong niên đại Hồng Đức (1470-1498) còn có một loại bia đá chỉ có chức năng như cột mốc địa giới trong quá trình quai đê lấn biển. Những bia này nằm chơ vơ giữa cánh đồng mà cách đây hơn 500 năm có lẽ là những bờ đê ngăn mặn. Đó là các bia ở các tỉnh Nam Định, Thái Bình(1).
- Loại thứ hai, là loại bia được chôn dưới mặt đất mà trước đó không thấy và các thế kỷ sau thời kỳ Lê sơ cũng chỉ thấy lác đác vài bia. Bia không được dựng trên mặt đất như hầu hết các bia đá khác với mục đích để cho nhiều người cùng đọc và chiêm ngưỡng. Những bia kiểu này được chôn xuống đất ngay từ khi khởi tạo xong, bia được cấu tạo từ hai phiến đá đặt chồng khít lên nhau, văn bản được khắc trong lòng hai phiến đá úp lại đó(2). Loại hình bia này trông giống như hai trang sách gấp lại hoặc giống hình một cái hộp, toàn bộ văn bản được cất giấu trong lòng hộp, khi khai quật lên khỏi mặt đất người ta phải bật hai phiến đá chồng khít lên nhau để đọc nội dung văn bản bên trong. Và như vậy, mục đích của loại bia này không nhằm đưa thông tin được khắc trong bia đến với nhiều người mà họ muốn cất giấu thông tin trong lòng bia cho hậu thế. Loại bia hộp chủ yếu là bia mộ của những gia đình quyền quý, có danh vọng. Điển hình là bia của dòng họ Nguyễn ở Gia Miêu ngoại trang huyện Tống Sơn (nay thuộc huyện Hà Trung) Thanh Hóa(3), là bia của dòng họ Nguyễn thôn Kim Đôi, xã Kim Chân huyện Quế Võ tỉnh Bắc Ninh, tạo năm Hồng Đức Giáp Thìn (1484)(4), là bia Đại Việt Thái bảo Bình Lạc hầu chi mộ ở xã Xuân Thắng huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa, là bia Đại Việt Huy Từ Trang Huệ Kiến Hoàng Thái hậu mộ chí, mẹ Kiến Vương Tân ở Thái Bình v.v... Học giả Yao Takao ở Đại học Hiroshima Nhật Bản đã cung cấp cho chúng ta những thông tin rất có giá trị về bia hộp ở Việt Nam.
- Ngoài hai kiểu tạo dựng văn bản như trên thì văn bia Lê sơ còn được tạo dựng bằng cách bạt đá núi để khắc, văn bản này chúng ta vẫn quen gọi là bia ma nhai. Bia ma nhai là phương tiện để chuyển tải nhiều bài thơ hay của các vị hoàng đế và văn nhân các đời, nó không chỉ xuất hiện vào thời Lê sơ mà trước đó trong văn bia Lý - Trần và sau đó trong văn bia Lê Trung hưng, Tây Sơn, Nguyễn đều có. Bia núi Thác Bờ ghi lại câu chuyện chinh phạt Đèo Cát Hãn của vua Lê Thái Tổ, ông đã cho khắc một bài thơ nói về tráng chí của mình đối với việc chinh phạt kẻ phản nghịch vào năm Thuận Thiên thứ 5 (1432). Đây là văn bản có niên đại sớm nhất trong số văn bia Lê sơ còn lại. Cũng tương tự như vậy, vua Lê Thái Tông khi đi chinh phạt miền Tây Bắc cũng cho khắc một bài thơ trên vách núi đá hang Thẩm Ké tỉnh Sơn La ngày nay. Đến triều Vua Lê Thánh Tông thì đã có nhiều bia ma nhai khắc những bài thơ của nhà vua khi đi thưởng lãm phong cảnh thiên nhiên đất nước như khắc bài thơ trên vách đá động Long Quang xã Võng Châu huyện Đông Sơn Thanh Hóa, bia tạo năm Hồng Đức thứ 9 (1478), hay cho khắc bài thơ trên vách núi đá động Hồ Công xã Thiên Vực huyện Vĩnh Lộc Thanh Hóa cũng vào năm Hồng Đức thứ 9, khắc thơ trên núi Truyền Đăng tỉnh Quảng Ninh vào năm Quang Thuận thứ 9 (1468), khắc thơ trên núi Dục Thúy năm Quang Thuận thứ 8 (1467)...
Có thể thấy đa số các bia đá được tạo dựng trong thời kỳ Lê sơ là bia được dựng theo lệnh của Nhà nước. Từ bia lăng mộ các vị đế vương cùng hoàng thân quốc thích đến bia dựng ở Văn miếu Quốc tử giám, bia ma nhai khắc những bài thơ của các vị vua đều được tạo dựng theo nhu cầu của Nhà nước. Bia do dân tự lập cũng có nhưng chiếm một số lượng không nhiều. Nếu ta so sánh điều này với bia các giai đoạn sau thì sẽ thấy khác hẳn.
2. Đặc điểm về văn bản
Theo thống kê của chúng tôi, hiện nay tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm còn lưu giữ 73 thác bản văn bia có niên đại từ Thuận Thiên đến Thống Nguyên. Những văn bản này được sưu tầm từ những năm đầu của thế kỷ XX do Học viện Viện đông Bác cổ của Pháp tại Hà Nội thực hiện. Bên cạnh đó trong những năm gần đây, Viện Nghiên cứu Hán Nôm đã đi sưu tầm tư liệu Hán Nôm ở các đại phương trong đó có tỉnh Thanh Hóa. Riêng số bia Lê sơ ở Thanh Hóa mới được in rập về đã bổ sung cho số văn bia Lê sơ được lưu giữ tại Viện tăng lên đáng kể. Đã có thêm 12 văn bia Lê sơ từ Thanh Hóa lần đầu được in rập và lưu trữ tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm. Như vậy, chỉ với con số chưa đầy đủ đó, tại Viện đã có 85 văn bia Lê sơ được bảo quản. Ngoài ra, tại một số địa phương cũng vẫn còn lưu giữ những bia đá có niên đại Lê sơ nhưng chưa được in rập về tàng thư của Viện. Theo một số phát hiện mới những năm gần đây, đã có một số văn bia niên đại Lê sơ ở các địa phương được phát hiện và giới thiệu. Đó là bài thơ của vua Lê Thái Tông khắc trên vách đá hang Thẩm Ké thuộc huyện Thuận Châu tỉnh Sơn La năm Đại Bảo thứ 1 (1440) khi nhà vua đi dẹp loạn phản nghịch ở châu Thuận Mỗi trấn Gia Hưng. Bài thơ có nhan đề là Quế Lâm Ngự chế khắc trên vách núi đá để răn dạy và bố cáo cho toàn dân biết(5).
Tại vách động chùa Hang huyện Đồng Hỷ tỉnh Thái Nguyên cũng có 2 tấm bia ma nhai khắc hai bài thơ niên đại Lê sơ được khắc trên vách đá. Bia thứ nhất khắc một bài thơ chữ Hán thể ngũ ngôn tứ tuyệt, phía dưới khắc một bài thơ chữ Nôm. Bài thơ này có niên đại Hồng Đức Đinh Tỵ (1497) tác giả của bài thơ là Hữu Bình Địch [ ] Đồng Tổng tri An Việt Trúc Khê Đặng Nghiệm. Bia thứ hai khắc một bài thơ chữ Hán có nhan đề là Du Tiên Lữ động tác, bia không ghi niên đại nhưng ghi tác giả bài thơ là Hữu Đốc Trai Vũ Quỳnh Yến Ôn(6). Khi nhắc đến tác giả Vũ Quỳnh hẳn chúng ta sẽ biết niên đại bài thơ vì chính Vũ Quỳnh và Kiều Phú là hai tác giả đã biên soạn tác phẩm Lĩnh Nam chích quái trong những thập niên cuối thế kỷ XV. Bản thân chúng tôi trong quá trình đi sưu tầm tư liệu Hán Nôm ở huyện Thái Thụy tỉnh Thái Bình trong hai năm 1999, 2000 cũng phát hiện ra hai văn bia niên đại Hồng Đức. Một là cột mốc đê ở xã Thụy Lương huyện Thái Thụy, một bia khác thì chỉ còn đọc được dòng niên đại Hồng Đức và một số chữ, còn lại đều đã bị mờ.
Và như vậy thực chất số văn bia Lê sơ còn lại đến ngày nay kể cả số đã được sưu tầm và số vẫn còn ở các địa phương chắc chắn không dưới con số 90 văn bản.
Trong số đó, niên hiệu Thuận Thiên có 2 văn bản, niên hiệu Thiệu Bình có 1 văn bản, niên hiệu Đại Bảo có 2 văn bản, niên hiệu Thái Hòa có 3 văn bản, Quang Thuận có 6 văn bản, Hồng Đức có 36 văn bản, Cảnh Thống có 12 văn bản, Đoan Khánh có 6 văn bản, Hồng Thuận 16 văn bản, Quang Thiệu 2 văn bản, Thống Nguyên 2 văn bản. Thống kê trên cho thấy trong các văn bia của thời kỳ Lê sơ thì số mang niên đại Hồng Đức chiếm nhiều nhất, điều này cũng hợp lý vì niên đại Hồng Đức kéo dài nhất (27 năm) trong toàn bộ các niên đại của thời kỳ Lê sơ. Số văn bia niên đại Hồng Đức được phân bố ở nhiều địa phương khác nhau, từ Quảng Ninh, Thái Bình, Hà Tây, Hà Nam, Thanh Hóa, Hà Nội. Riêng tại Văn miếu Quốc tử giám Hà Nội đã có 9 bia niên đại Hồng Đức ghi danh Tiến sĩ của các khoa: khoa Nhâm Tuất năm Đại Bảo thứ 3, khoa Mậu Thìn năm Thái Hòa thứ 6, khoa Quý Mùi năm Quang Thuận thứ 4, khoa Bính Tuất năm Quang Thuận thứ 7, khoa Ất Mùi năm Hồng Đức thứ 6, khoa Mậu Tuất năm Hồng Đức thứ 9, khoa Tân Sửu năm Hồng Đức thứ 12, khoa Đinh Mùi năm Hồng Đức thứ 18, khoa Bính Thìn năm Hồng Đức thứ 27.
Số bia Hồng Đức còn lại được đặt tại các địa điểm như sau:
-Bia Phúc Thắng tự bi, tạo năm Hồng Đức thứ 1 (1470) đặt tại chùa Phúc Thắng xã Thúy Lai huyện Thạch Thất tỉnh Hà Tây.
-Bia Tự điền bi ký, tạo năm Hồng Đức thứ 2 (1471) đặt tại xã La Uyên tổng Khê Cầu huyện Vũ Thư tỉnh Thái Bình.
-Bia Thiện sĩ tạo kiều bi ký, tạo năm Hồng Đức thứ 2, đặt tại cầu xã Thọ Lão huyện Phù Cừ tỉnh Hưng Yên.
-Bia về việc đắp đê Yên Mô, tạo năm Hồng Đức thứ 3 (1472) đặt tại đình xã Yên Mô huyện Yên Mô tỉnh Ninh Bình.
-Bia Quận Thượng chúa Lê thị chi mộ chí, tạo năm Hồng Đức thứ 2 (1471) đặt tại xã Trung giám tổng Chuyên Nghiệp huyện Duy Tiên tỉnh Hà Nam.
-Bia Phụng tự bi ký, tạo năm Hồng Đức thứ 4 (1473) đặt đình thôn Cam Thịnh xã Đường Lâm huyện Ba Vì tỉnh Hà Tây.
-Bia về việc đắp đê ở cánh đồng xã Phù Sa Thượng huyện Nghĩa Hưng tỉnh Nam Định, tạo năm Hồng Đức thứ 5 (1474).
-Bia Đề Long Quang động, tạo năm Hồng Đức thứ 9 (1478), tại vách đá động Long Quang xã Võng Châu huyện Đông Sơn tỉnh Thanh Hóa.
-Bia Đề Hồ Công động, tạo năm Hồng Đức thứ 9, tại vách đá động Hồ Công núi Xuân Đài xã Thiên Vực huyện Vĩnh Lộc tỉnh Thanh Hóa.
-Bia Diên Khánh tự bi, tạo năm Hồng Đức thứ 10 (1479) tại chùa Diên Khánh xã Lãng Ngâm tổng Đông Cứu huyện Gia Bình tỉnh Bắc Ninh.
-Bia Gia Thục Công chúa chi mộ ký, tạo năm Hồng Đức thứ 14 (1483) tại xã Song An huyện Vũ Thư tỉnh Thái Bình.
-Bia Thọ An cung Kính phi Nguyễn thị thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 16 (1485) tại xã Lư Khánh huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa.
-Bia Ngự đề, tạo năm Bính Ngọ (1486), đặt tại chùa Quang Khánh xã Dưỡng Mông huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương.
-Bia Phật, tạo năm Hồng Đức thứ 18, đặt tại chùa Thiên Phúc xã Trạch Lôi huyện Thạch Thất tỉnh Hà Tây.
-Bia Trăn Tân từ lệ bi, tạo năm Hồng Đức thứ 18 (1487), đặt tại đền Trăn Tân xã Phúc Thọ huyện Lương Tài tỉnh Bắc Ninh.
-Bia Phật pháp tam bảo, tạo năm Hồng Đức thứ 21 (1490), đặt tại chùa Đại Bi xã Ngọc Xuyên huyện Gia Bình tỉnh Bắc Ninh.
-Bia Chuyết Sơn tự Di Đà Phật bi, tạo năm Hồng Đức thứ 22 (1491), đặt tại chùa Chuyết Sơn xã Kinh Lương huyện Tiên Lãng Hải Phòng.
-Bia Hồng Đức nhị thập tứ niên, tạo năm Hồng Đức thứ 26 (1495), đặt tại đình xã Hà Nam huyện Yên Hưng tỉnh Quảng Ninh.
-Bia Hồng Đức nhị niên, tạo năm Hồng Đức thứ 26 (1495), đặt tại đình xã Trung Bản huyện Yên Hưng tỉnh Quảng Ninh.
-Bia Đại Việt Đường Vương thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 23 (1492), đặt tại xã Yên Lạc huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa.
-Bia Đại Việt Thụy Hoa Công chúa thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 25 (1494), đặt tại lăng Công chúa Thụy Hoa nay là đền Bà Tiếp Lộc thôn Hiệp Lực xã Xuân Thiên huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa
-Bia Từ Mẫn Nguyễn công ký thất Hoàng thị chi mộ, tạo năm Hồng Đức Giáp Thìn (1484), đặt tại mộ ông bà họ Nguyễn xã Kim Chân huyện Quế Võ tỉnh Bắc Ninh.
-Bia ma nhai tại huyện Đồng Hỷ tỉnh Thái Nguyên, tạo năm Hồng Đức Đinh Tỵ (1497)
-Bia Phò mã Đô úy khảo tỷ chi mộ, tạo năm Hồng Đức thứ 19 (1488) ở huyện Thạch Thành tỉnh Thanh Hóa.
-Bia Từ Mẫn Nguyễn công ký thất Hoàng thị chi mộ, tạo năm Hồng Đức Giáp Thìn (1484) tại xã Kim Chân huyện Quế Võ tỉnh Bắc Ninh.
-Bia Tặng thư Quận công Trịnh Công thần đạo bi, tạo năm Hồng Đức thứ 28 tại đình làng Sét xã Định Hải huyện Yên Định tỉnh Thanh Hóa.
Trở lại với số văn bia từ niên đại Thuận Thiên đến niên đại Thống Nguyên của thời kỳ Lê sơ, chúng tôi thấy rằng văn bia giai đoạn đầu gắn liền với những nhân vật trong vương triều và các sự kiện chính trị xã hội. Hầu hết số văn bia trong thế kỷ XV đều đề cập đến các vị vua khai sáng ra triều đại Hậu Lê như Lê Thái Tổ, Lê Thái Tông, Lê Thánh Tông và sau đó là Lê Hiến Tông, Lê Túc Tông. Bên cạnh đó là văn bia ghi về những bà vợ vua, là bia về bà Quang Thục Hoàng Thái hậu Ngô Thị Ngọc Dao mẹ vua Lê Thánh Tông; bia về Huy Gia Thái hậu Nguyễn Thị Huyên mẹ vua Lê Hiến Tông, bia về bà Kính phi họ Nguyễn vợ vua Lê Thánh Tông đã sinh hạ 12 công chúa và một hoàng tử... Ngoài ra còn có một loạt văn bia trên mộ của các vị công chúa và hoàng tử, như bia về công chúa Cẩm Vinh là con gái thứ 12 của vua Lê Thánh Tông, bia về công chúa Thụy Hoa con gái thứ 3 của vua Lê Thánh Tông, bia về công chúa Thiều Dương là con gái thứ 5 của vua Lê Thánh Tông, bia về Đường Vương con trai vua Lê Thánh Tông, bia về công chúa Gia Thục con gái của vua Lê Thánh Tông... Những bia về thân thế và sự nghiệp của các vị vua và những người thân thích đều là bia lăng mộ, được khắc sau khi họ mất nên sự tụng ca cũng điểm nổi bật trong nhóm bia này. Nhóm bia ma nhai khắc những bài thơ và sự kiện liên quan đã thể hiện ý chí, tình cảm của các bậc đế vương khi còn đang tại vị. Cả ba vị vua của thời kỳ đầu vương triều Lê là Lê Thái Tổ, Lê Thái Tông, Lê Thánh Tông đều lưu lại được những bài thơ nói lên chí lớn muốn dẹp loạn, giữ yên bờ cõi cho dân tộc. Nếu Lê Thái Tổ và Lê Thái Tông chỉ có hai bài thơ về việc đánh dẹp loạn vùng Tây Bắc thì Lê Thánh Tông đã có rất nhiều bài thơ vừa nêu lên chặng đường chinh phạt mở mang bờ cõi, vừa có những bài thơ thưởng ngoạn cảnh đẹp của thiên nhiên đất nước. Điều này cũng cho biết khi Thánh Tông lên ngôi thì đất nước đã phát triển ổn định và triều đại do Lê Thánh Tông trị vì là triều đại phong kiến hùng mạnh nhất của quốc gia Đại Việt. Vì thế nhà vua có thể thư thái thả hồn trước cảnh quan đất nước. Riêng dưới triều vua Lê Thái Tổ thì vừa giành lại được độc lập từ tay ngoại bang lại vừa phải chống đỡ với kẻ phản nghịch bên trong nên ý chí cao nhất của nhà vua là quyết tâm tiễu trừ nghịch tặc, giữ yên bờ cõi. Chúng ta hãy cùng đọc lại những dòng thơ và lời nguyên chú của chính Lê Thái Tổ khi ông vừa đi đánh dẹp đèo Cát Hãn trở về, bài thơ được khắc trên núi Thác Bờ tỉnh Hòa Bình:
"Dư chinh Cát Hãn hồi quá thử, tác thi nhất chương, dĩ thị hậu thế nghiêm nhung chi đạo, Mang Lễ chư Man nhân bách? tâm như hữu cánh hóa tùy tức tiễu tuyệt, vật đạn kỳ hiểm trở chướng lệ. Đương dĩ thiên hạ sinh linh vi niệm nhi kỳ xuất chinh. Phương lược tắc Thao Đà nhị trấn, thủy lộ tiến binh, vi ưu vân:
Kỳ khu hiểm trở bất từ nan,
Lão ngã do tồn thiết thạch can.
Nghĩa khí tảo không thiên chướng vụ,
Tráng tâm di tận vạn trùng san.
Biên phòng hảo vị trù phương lược,
Xã tắc ưng tu kế cửu an.
Hư đạo nguy than tam bách khúc,
Như kim chỉ tác thuận lưu khan.
Thuận Thiên ngũ niên Nhâm Tý tam nguyệt thượng cán nhật đề".
Dịch nghĩa:
Ta đi đánh Cát Hãn về qua đây, làm một bài thơ để truyền dạy cho hậu thế về đạo dùng quân của bậc đế vương. Bọn người man rợ ở Mường Lễ có thú tâm, ương ngạnh, vì thế phải lập tức tiễu trừ, chẳng ngại hiểm trở, chướng khí. Nay vì các sinh linh trong thiên hạ mà tâm niệm để xuất chinh. Về phương lược thì tiến binh theo hai đường thủy, bộ của hai trấn Thao Giang, Đà Giang, vì thế có thơ rằng:
Chẳng ngại gian khó đến những nơi gập ghềnh hiểm trở,
Lão già ta vẫn còn gan sắt đá.
Nghĩa khí [còn] quét sạch ngàn vạn chướng khí,
Tấm lòng hào tráng [còn đủ] dời vạn ngọn núi trập trùng.
Giữ gìn bờ cõi tốt phải có phương sách trù liệu,
Xã tắc nên chuẩn bị kế hoạch yên ổn lâu dài.
Ba trăm ghềnh thác nguy nan,
Đến nay chỉ xem như thuận theo dòng nước chảy.
Năm Nhâm Tý, Thuận Thiên thứ 5 (1432), tháng 3 ngày đề thơ.
Vua Lê Thái Tông khi đi đánh dẹp loạn Thượng Nghiễm ở châu Thuận Mỗi năm 1440 cũng cho khắc bài thơ trên vách núi hang Thẩm Ké(7) để răn dạy kẻ phản nghịch. Vua Lê Tương Dực khi đi bái yết Sơn lăng trở về cũng có bài thơ Ngự chế Kim Âu tự tịnh tự, tạo năm Hồng Thuận thứ 3 (1511), khắc trên núi Kim Âu nay là xã Kim Âu huyện Hà Trung tỉnh Thanh Hóa.
Có thể nói văn bia Lê sơ trong thế kỷ XV là những văn bản chủ yếu ghi về các vị vua Lê cùng vợ con và một vài nhân vật có thế lực trong triều nhưng cũng là hoàng thân quốc thích với triều đình nhà Lê. Có những nhân vật gắn liền với quá trình lập quốc của triều đại này nhưng số văn bia đề cập đến họ thì còn quá ít ỏi. Qua các đợt sưu tầm tư liệu tại Thanh Hóa của Viện Nghiên cứu Hán Nôm trong ba năm 2004, 2005, 2006 chúng tôi thấy có ba văn bia liên quan đến ba vị Khai quốc công thần của triều đình Lê sơ, hai trong ba bia ấy đã bị mờ khá nhiều chữ. Vì thế chúng tôi chỉ đọc được tên của hai trong số ba vị là tướng công Nguyễn Chích và Thư Quận công Trịnh Công Đán. Bia về Tướng công Nguyễn Chích do Trình Thuấn Du soạn vào năm Thái Hòa thứ 3, đặt tại xóm 8 thôn Vạn Lộc xã Đông Ninh huyện Đông Sơn tỉnh Thanh Hóa. Văn bia cũng bị mờ rất nhiều chữ. Chúng tôi chỉ đọc được một số thông tin về ông là: giữ chức Phụ quốc Thượng Tướng quân, Đặc tiến Nhập nội Đô đốc thiêm dự triều chính, Thượng trụ quốc, được ban Kim Ngư Đại Ngân Phù, được ban quốc tính, thụy là Trinh Vũ. Bia về Trịnh Công Đán chữ còn rõ hơn, văn bia do Thân Nhân Trung soạn năm Hồng Đức 28, đặt tại đình làng Sét xã Định Hải huyện Yên Định tỉnh Thanh Hóa. Văn bia cho biết Trịnh Công Đán là con của Trịnh Khả, từng được phong là Thượng trụ quốc Liệt Quận công. Vị còn lại không đọc được tên và hành trạng vì chữ bị mờ gần hết. Bia được khắc vào năm Quang Thuận thứ 3, được phát hiện tại bãi mía nhà anh Bùi thôn Hiệp Lực xã Xuân Thiên huyện Thọ Xuân tỉnh Thanh Hóa. Chúng tôi chỉ đọc được một vài thông tin là: ông cùng với Hữu Tướng quốc Lê Xí, Lê Liệt là một trong 34 vị đại công thần của triều đình Lê sơ. Ông được ban quốc tính, thụy là Thận Giản, là đệ nhất công thần Đại tướng quân tham dự triều chính tri Bắc đạo, được ban tặng Kim Ngư Đại Ngân phù... Cả ba bia trên đều là bia thần đạo. Trong số các vị Khai quốc công thần của triều đình Lê sơ, Tướng công Nguyễn Xí còn hai bia ở tại quê hương là xã Nghi Hợp huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An. Hai bia này đều có niên đại Quang Thuận, bia Thái sư Cương Quốc công bi ký tạo năm Quang Thuận thứ 8 (1467), bia này do Trạng nguyên Nguyễn Trực soạn và bia Tiên tổ di huấn do chính Nguyễn Xí soạn vào năm Quang Thuận thứ 3 (1462) nhưng được khắc vào thời Nguyễn sau này.
Trạng nguyên Lương Thế Vinh là một nhân vật nổi tiếng trong thế kỷ XV vì sự uyên bác cả trong tư duy văn chương và tư duy toán học, ông cũng tham gia soạn khá nhiều văn bia cho những gia tộc và nhân vật quyền quý đương thời nhưng bản thân ông không có một văn bia riêng biệt nào đề cập tới. Có thể kể những bia do Lương Thế Vinh soạn là: bia Gia Thục Công chúa chi mộ ký, soạn năm Hồng Đức thứ 14, bia Từ Mẫn Nguyễn công ký thất Hoàng thị chi mộ, soạn năm Hồng Đức Giáp Thìn, bia Thọ An Cung Kính phi Nguyễn thị thần đạo bi, soạn năm Hồng Đức 16... Cũng như vậy, dòng họ Nguyễn ở Kim Đôi xứ Kinh Bắc có tới 4 người con trai và một cháu nội cùng đỗ Tiến sĩ dưới triều vua Lê Thánh Tông mà cũng chỉ có duy nhất một tấm bia hộp do Trạng nguyên Lương Thế Vinh soạn nhưng lại được chôn trong mộ của ông bà thân sinh ra các vị Tiến sĩ.
Với tầng lớp nho sĩ, bia Văn miếu Quốc tử giám đề danh các Tiến sĩ là một sự ghi nhận và biểu dương những người có thành quả học tập xuất sắc của Nhà nước phong kiến, là sự khích lệ đối với những ai muốn tiến thân theo con đường khoa cử. Lúc này chỉ duy nhất Văn miếu ở kinh thành Thăng Long khắc ghi sự kiện từng khoa thi tuyển chọn Tiến sĩ, bắt đầu từ khoa thi đầu tiên của nhà Lê năm Đại Bảo thứ 3. Có 12 bia ghi về các khoa thi trong thời kỳ Lê sơ thì có 9 bia được tạo dựng vào niên đại Hồng Đức, ba bia còn lại được tạo vào các niên đại Cảnh Thống, Hồng Thuận. Thời kỳ này, tại các địa phương chưa có văn chỉ để biểu dương ghi danh các bậc hiền tài của quê hương mình.
Đầu thế kỷ XVI, vẫn có một số văn bia ghi lại những sự việc, sự kiện liên quan đến triều đình Lê sơ. Đó là bia Hiển Thụy am bi, tạo năm Cảnh Thống thứ 3 (1500) tại xã Đa Phúc tổng Lật Sài phủ Quốc Oai tỉnh Sơn Tây là bia ghi về việc cầu tự để Hoàng Thái hậu Ngô Thị Ngọc Dao sinh ra Hoàng đế Lê Thánh Tông. Bia tạo năm Đoan Khánh thứ 1 (1505), đặt tại chùa Hòa Lạc xã Hành Lạc tổng Như Quỳnh huyện Văn Lâm tỉnh Hưng Yên, ghi về Trì Uy tướng quân, giữ chức Thanh Hoa Đô Tổng binh sứ ty, Tổng binh Thiêm sự. Trì Uy tướng quân từng là môn hạ cho Lê Thánh Tông khi nhà vua còn là Bình Nguyên Vương ở Phiên để; là bia Cổ tích linh từ bi ký tạo năm Hồng Thuận thứ 3 (1511), đặt tại đền thờ Thần thôn Sơn xã Long Châu huyện Quốc Oai tỉnh Hà Tây, ghi về thần Cao Sơn Đại vương đã phù giúp cho các tướng lĩnh của vua Lê Tương Dực dẹp Lê Uy Mục.
- Nhóm bia còn lại là những bia rải rác trong các địa phương để ghi nhận một số hoạt động chung của cộng đồng như: bia Trăn Tân từ lệ tạo năm Hồng Đức thứ 18 ở huyện Lang Tài tỉnh Bắc Ninh ghi lại quá trình tế lễ thần linh của các xã xung quanh ngôi đền; bia Diên Khánh tự bi tạo năm Hồng Đức thứ 10 ở đình thôn Môn Ải xã Lãng Ngâm huyện Gia Bình tỉnh Bắc Ninh ghi lại hiện tượng cúng ruộng gửi giỗ vào chùa đã xuất hiện từ thời Trần; bia Phụng tự bi ký tạo năm Hồng Đức thứ 4 đặt tại đình giáp Đoài Thượng tổng Cam Thịnh nay là thôn Cam Thịnh xã Đường Lâm thị xã Sơn Tây, ghi lại hành trạng và sự nghiệp của Phùng Hưng - Bố Cái Đại vương. Bia Tổng đốc Đại Vương thần từ ký tạo năm Hồng Thuận thứ 4 (1512) đặt tại ngôi miếu xã Mậu Hòa tổng Dương Liễu huyện Đan Phượng tỉnh Hà Tây, ghi về ngôi đền thờ thần Tổng đốc Trục Đông Nga Vương. Một cụm bia đặt tại đình xã Trung Bản tổng Hà Nam, huyện Yên Hưng tỉnh Quảng Ninh được khắc vào các năm Hồng Đức thứ 20, 24, 25, 26 đã ghi các sắc chỉ của vua Lê Thánh Tông cho phép các xã Vỵ Dương, Lương Quy, Phong Lưu thuộc huyện Yên Hưng phủ Hải Đông cùng với nhân viên của các nha môn về đo khám lại toàn bộ số ruộng đất của các xã này, cấp đất cho dân làm nhà ở, cày cấy và nộp thuế theo đúng lệ định. Đây là tập văn bản rất quý về tình hình ruộng đất cụ thể của các xã vùng biên viễn, từ diện tích các ruộng đến diện tích đê lộ và số nhân khẩu được khai canh trên số ruộng đất ấy, là quy định cấp đất của Nhà nước đối với những người tổ chức khai hoang...
Bia về Phật giáo chỉ chiếm một số lượng nhỏ. Đó là các bia: Phật pháp tam bảo, tạo năm Hồng Đức thứ 21 (1490), đặt tại chùa Đại Bi xã Ngọc Xuyên huyện Gia Bình tỉnh Bắc Ninh; bia Chuyết Sơn tự Di Đà Phật bi, tạo năm Hồng Đức thứ 22 (1491), đặt tại chùa Chuyết Sơn xã Kinh Lương huyện Tiên Lãng Hải Phòng; bia Bối động Thánh tích bi ký, tạo năm Thái Hòa thứ 11 (1453) và bia Đại Bi tự tạo năm Hồng Thuận thứ 7 (1515) đặt tại xã Bối Khê huyện Thanh Oai tỉnh Hà Tây; bia Minh Khánh đại danh lam bi, tạo năm Hồng Thuận thứ 3 (1511) đặt tại chùa Minh Khánh huyện Thanh Hà phủ Nam Sách nay là thôn Bình Hà xã Thanh Bình huyện Ninh Thanh tỉnh Hải Dương; bia Vô Vi tự bi tạo năm Hồng Thuận thứ 7 đặt tại xã Tử Trầm huyện Quốc Oai tỉnh Sơn Tây; bia Tam bảo ghi về những việc làm công đức của ông bà họ Nguyễn người xã Đông Sơn huyện Đông Sơn Thanh Hoa. Vua Lê Thánh Tông đã có nhiều bài thơ cả chữ Hán và Nôm được khắc trên bia đá tại nhiều ngôi chùa trong cả nước. Ông có hai bài thơ một bằng chữ Hán, một bằng chữ Nôm đặt tại chùa Quang Khánh xã Dưỡng Mông huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương. Bài thơ chữ Hán khắc năm Quang Thuận thứ 6 (1465), bài thơ chữ Nôm khắc năm Bính Ngọ, Hồng Đức thứ 17 (1486). Ông còn có bài thơ khắc trên bia đá chùa Long Sơn xã Đọi Sơn huyện Duy Tiên tỉnh Hà Nam, bia tạo năm Quang Thuận thứ 8 (1467) và thơ khắc trên núi Dục Thúy tỉnh Ninh Bình.
Đặc biệt trong nhóm bia liên quan đến Phật giáo, có một văn bản tạo năm Thái Hòa thứ 7 (1449) được khắc trên lưng pho tượng Phật Quan Thế Âm đặt trong chùa thôn Cung Kiệm xã Nhân Hòa huyện Quế Võ tỉnh Bắc Ninh là văn bản có niên đại sớm nhất(8). Văn bản trên lưng tượng cho biết vào năm Thái Hòa thứ 7, một nhóm người trong xã Kiệm huyện Vũ Giang thuộc lộ Bắc Giang Trung đã cùng nhau tạc một pho tượng Phật Quan Thế Âm cung tiến vào chùa Thượng Phúc của bản xã. Thông qua văn bản này cho thấy dù triều đình Lê sơ khi ấy có ngăn cấm Phật giáo thì trong dân gian vẫn có một dòng chảy âm thầm để nuôi dưỡng tâm Phật, dân chúng vẫn mộ đạo Phật và hướng về Phật giáo.
3. Đặc điểm về thể loại
Trong số văn bia Lê sơ, có hai thể loại được dùng để chuyển tải thông tin, phản ánh nội dung. Loại thứ nhất là thơ, nhưng những bài thơ được khắc ghi trên bia đá thời kỳ này còn được khắc thêm những nguyên chú của chính tác giả giải thích về nguyên nhân sáng tác. Đó là những bia khắc thơ của Lê Thái Tổ, Lê Thái Tông, Lê Hiến Tông, Lê Tương Dực và bia Quang Thục Trinh Huệ Khiêm Tiết Hòa Xung Nhân Thánh Hoàng Thái hậu vãn thi khắc ghi 37 bài thơ của Lê Hiến Tông và quần thần cùng đề thơ vãn Hoàng Thái hậu Ngô Thị Ngọc Dao. Số văn bia còn lại chủ yếu được viết theo thể ký ghi chép những sự kiện liên quan đến nhân vật được đề cập. Những bia như: Lam Sơn Vĩnh Lăng bi, Khôn nguyên chí đức chi bi, Đại Việt Lam Sơn Chiêu lăng bi, Đại Việt Lam Sơn Dụ lăng bi là mẫu mực của lối văn tự sự. Tác giả của những bài văn bia ấy đều là những bậc đại danh nho như Nguyễn Trãi, Nguyễn Thiên Tích, Nguyễn Nhân Thiếp, Trình Chí Sâm, Nguyễn Xung Xác, Nguyễn Bảo... Số tác giả của những bài văn bia khác cũng đều là những nhà khoa bảng nổi danh như Trạng nguyên Nguyễn Trực, Trạng nguyên Lương Thế Vinh, là Thân Nhân Trung và Đỗ Nhuận đều là Phó Nguyên soái Hội thơ Tao đàn với vua Lê Thánh Tông, là Nguyễn Đôn Phục, Lưu Hưng Hiếu, Lê Tung, Vũ Duệ...
Hầu hết số văn bia Lê sơ, từ bia lăng của Lê Thái Tổ, Lê Thái Tông, Lê Thánh Tông, Lê Hiến Tông đến bia trên lăng của vợ con vua hoặc bia mộ của các nhân vật khác đều dùng thể ký ghi chép các sự kiện liên quan đến nhân vật. Văn chương súc tích, lời văn trang nhã mà giàu hình ảnh, các điển cố văn học rất được các tác giả ưa chuộng sử dụng.
Tóm lại, chúng tôi đã trình bày một cách tổng lược nhất về đặc điểm, giá trị của văn bia Lê sơ kéo dài ngót 100 năm. Đây là những phác họa bước đầu mang đặc điểm chung nhất hy vọng mang lại cho những người quan tâm một cách nhìn tổng quan về toàn bộ văn bia Lê sơ trên bình diện không gian, thời gian, loại hình văn bản.
Chú thích:
(Tạp chí Hán Nôm, Số 3 (89)2008; Tr.38-48)